
Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế
Gây thù kết oán trải mấy mươi năm
Bại nhân nghĩa nát cả đất trời.
Nặng thuế khóa sạch không đầm núi.
Người bị ép xuống biển dòng lưng mò ngọc,
Kẻ bị đem vào núi đãi cát tìm vàng, ngán thay cá mập thuồng luồng.
Vét sản vật, bắt dò chim sả, khốn nỗi rừng sâu nước độc.
Nhiễu nhân dân, bắt bẫy hươu đen, chốn chốn lưới chăng.
Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,nơi nơi cạm đặt.
Nheo nhóc thay kẻ góa bụa khốn cùng.
Thằng há miệng, đứa nhe răng,
Nay xây nhà, mai đắp đất, máu mỡ bấy no nê chưa chán,
Nặng nề những nổi phu phenchân tay nào phục dịch cho vừa ?
Tan tác cả nghề canh cửi.
Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi !
Lòng người đều căm giận,
Trời đất chẳng dung tha;