Hà Nam danh giá nhất ông Cò,
Trông thấy ai ai chẳng dám ho
Hai mái trống Tung, đành chịu dột;
Tám giờ chuông đánh, phải nằm co .
Người quên mất thẻ, âu trời cãi;
Chó chạy ra đường, chủ phải lo .
Ngơ ngẩn đi xia, may vớ được,
Chuyến này ắt hẳn kiếm ăn to!
Tri phủ Xuân Trường được bốn niên,
Nhờ Giời hạt ấy được bình yên.
Chữ "y", chữ "chiểu" không phê đến,
Ông chỉ phê ngay một chữ "tiền".
Ở phố hàng Song thật lắm quan:
Thành thì đen kịt, Đốc thì lang.
Chồng chung, vợ chạ kìa cô Bố;
Đậu lạy, quan xin, nọ chú Hàn.
Tiến sĩ khoa này được mấy người?
Nghe chừng hay chữ có ông thôi.
Nghe văn mà gớm cho văn mãi,
Cờ biển vua ban cũng lạ -dời.
Một đàn thằng hỏng đứng màtrông,
Nó đỗ khoa này có sướng không?
Trên ghế, bà đầm ngoi đít vịt,
Dưới sân, ông cử ngỏng đầu rồng.
|