1855 Cùng chung một tiếng tơ đồng,
Người ngoài cười nụ người trong khóc thầm.
Giọt châu lã chã khôn cầm,
Cúi đầu chàng những gạt thầm giọt sương.
Tiểu thư lại thét lấy nàng:
1860. "Cuộc vui gảy khúc đoạn trường ấy chi ?
"Sao chẳng biết ý tứ gì ?
"Cho chàng buồn bã tội thì tại ngươi."
Sinh càng thảm thiết bồi hồi,
Vội vàng gượng nói gượng cười cho qua.
1865. Giọt rồng canh đã điểm ba,
Tiểu thư nhìn mặt dường đà can tâm.
Lòng riêng khấp khởi mừng thầm:
"Vui này đã bõ đau ngầm xưa nay."
Sinh thì gan héo ruột đầy,
1870. Nỗi lòng càng nghĩ càng cay đắng lòng.
Người vào chung gối loan phòng,
Nàng ra tựa bóng đèn chong canh dài.
Bây giờ mới rõ tăm hơi,
Máu ghen đâu có lạ đời nhà ghen !
1875. Chước đâu rẽ thúy chia uyên,
Ai ra đường nấy ai nhìn được ai.
Bây giờ một vực một trời,
Hết điều khinh trọng hết lời thị phi.
Nhẹ như bạc nặng như chì,
1880. Gỡ cho ra nợ còn gì là duyên ?
Lỡ làng chút phận thuyền quyên,
Bể sâu sóng cả có tuyền được vay ?
Một mình âm ỉ đêm chầy,
Đĩa dầu vơi nước mắt đầy năm canh.
|
|