Tiên Phong Mộng Liên
Đường Chủ Nhân: ``... Xem chỗ giấc mộng đoạn trường tỉnh
dậy mà căn duyên vẫn gỡ chưa rồi; khúc đàn bạc mệnh gảy
xong mà oán hận vẫn còn chưa hả, thì dẫu đời xa người
khuất, không được mục kích tận nơi, nhưng lời văn tả ra
hình như máu chảy ở đầu ngọn bút, nước mắt thắm ở trên
tờ giấy, khiến ai đọc đến cũng phải thấm thía ngậm ngùi,
đau đớn như đứt ruột. Thế thì gọi tên là Đoạn Trường
Tân Thanh cũng phải.''
``Ta nhân lúc đọc hết cả một lượt, mới lấy làm lạ rằng:
Tố Như tử dụng tâm đã khổ, tự sự đã khéo, tả cảnh đã
hệt, đàm tình đã thiết, nếu không phải có con mắt trông
thấu cả sáu cõi, tấm lòng nghĩ suốt cả nghìn đời, thì tài
nào có cái bút lực ấy...''